Wednesday, October 10, 2012

The Truth Story Of Delta Flight 15 On Sept. 11


Đây là bài viết có thật trong ngày Sept 11, cách đây 11 năm.  Ngày này Nhỏ tui đang đi làm ở Manassas, cách Pentagon cũng 45' lái xe, nghe một tiếng nổ đùng, tưởng là động đt, 15' sau thông tin trên mạng cho biết 1 chiếc máy bay đàm vào Ngũ Giác Đài.  Và con s chết chưa biết là bao nhiêu? Nhỏ tui lúc đó liên lạc ba mẹ và tẫt cả đường dây viễn liên bị điện ct hết.  Vì ba mẹ làm gần Pentagon.  Vật vã tối tối mới thấy ông bà an toàn.  Hú hồn, hú vía.

Delta 15 được may mắn đưa vào Canada chứ mà đưa vào Việt Nam thì tan đời.  Hõng biết mỗi hành khách phải tốn bao nhiêu tiền mà chưa chắc gì may mắn ở chổ đàng hoàng.  Việt Nam phục vụ đâđâcũng phải $$ và $$.  Không phải chê VN như thật sự vẫn là sự thật, huống chi chính quyền VN cũng là vì $$ thôi.

Thoáng một cái là 11 năm.  Hi những con ngưôi vô tri, vô giác như đạo Hồi còn giết bao nhiêu người nữa mới đủ?  Họ con sinh mạng như con kiến, con trùng.  Chỉ vô minh đi giết hại  mà không bao giờ nghỉ rằng sống bằng tình người với nhau mới đạt cảnh giới Thiên Đàng, đâu phải giết người mi ngồi 9 tầng Trời.  Xin vinh danh lòng hão tâm và từ bi nhân ái của người Canada.  Cầu cho thế giới trường tồn, yêu thương nhau


......


The Truth Story Of Delta Flight 15 On Sept. 11

On the morning of Tuesday, September 11, we were about five hours out of Frankfurt, flying over the North Atlantic. All of a sudden the curtains parted and I was told to go to the cockpit, immediately, to see the captain. As soon as I got there I noticed that the crew had that "All Business" look on their faces. The captain handed me a printed message. It was from Delta's main office in Atlanta and simply read, "All airways over the Continental United States are closed to commercial air traffic. Land ASAP at the nearest airport. Advise your destination.”
We knew it was a serious situation and we needed to find terra firma quickly.
No one said a word about what this could mean. We knew it was a serious situation and we needed to find terra firma quickly. The captain determined that the nearest airport was 400 miles behind us in Gander, Newfoundland. He requested approval for a route change from the Canadian traffic controller and approval was granted immediately – no questions asked. We found out later, of course, why there was no hesitation in approving our request.
While the flight crew prepared the airplane for landing, another message arrived from Atlanta telling us about some terrorist activity in the New York area. A few minutes later word came in about the hijackings.
We decided to lie to the passengers while we were still in the air. We told them the plane had a simple instrument problem and that we needed to land at the nearest airport in Gander, Newfoundland to have it checked out.
We promised to give more information after landing in Gander. There was much grumbling among the passengers, but that's nothing new! Forty minutes later, we landed in Gander. Local time at Gander was 12:30 p.m... that's 11 a.m. EST.
There were already about 20 other airplanes on the ground from all over the world that had taken this detour on their way to the U.S. After we parked on the ramp, the captain made the following announcement: "Ladies and gentlemen, you must be wondering if all these airplanes around us have the same instrument problem as we have. The reality is that we are here for another reason." Then he went on to explain the little bit we knew about the situation in the U.S. There were loud gasps and stares of disbelief. The captain informed passengers that Ground Control in Gander told us to stay put.
The Canadian Government was in charge of our situation and no one was allowed to get off the aircraft. No one on the ground was allowed to come near any of the air crafts. Only airport police would come around periodically, look us over and go on to the next airplane. In the next hour or so more planes landed and Gander ended up with 53 airplanes from all over the world, 27 of which were U.S. Commercial jets.
Meanwhile, bits of news started to come in over the aircraft radio and for the first time we learned that airplanes were flown into the World Trade Center in New York and into the Pentagon in DC. People were trying to use their cell phones, but were unable to connect due to a different cell system in Canada. Some did get through, but were only able to get to the Canadian operator who would tell them that the lines to the U.S. were either blocked or jammed.
Sometime in the evening the news filtered to us that the World Trade Center buildings had collapsed and that a fourth hijacking had resulted in a crash. By now the passengers were emotionally and physically exhausted, not to mention frightened, but everyone stayed amazingly calm. We had only to look out the window at the 52 other stranded aircraft to realize that we were not the only ones in this predicament.
We had been told earlier that they would be allowing people off the planes one plane at a time. At 6 PM, Gander airport told us that our turn to deplane would be 11 am the next morning. Passengers were not happy, but they simply resigned themselves to this news without much noise and started to prepare themselves to spend the night on the airplane.
Gander had promised us medical attention, if needed, water, and lavatory servicing. And they were true to their word. Fortunately we had no medical situations to worry about. We did have a young lady who was 33 weeks into her pregnancy. We took really good care of her. The night passed without incident despite the uncomfortable sleeping arrangements.
Gander has a population of 10,400 people and they had about 10,500 passengers to take care of.
About 10:30 on the morning of the 12th a convoy of school buses showed up. We got off the plane and were taken to the terminal where we went through Immigration and Customs and then had to register with the Red Cross.
After that we (the crew) were separated from the passengers and were taken in vans to a small hotel. We had no idea where our passengers were going. We learned from the Red Cross that the town of Gander has a population of 10,400 people and they had about 10,500 passengers to take care of from all the airplanes that were forced to land. We were told to just relax at the hotel and we would be contacted when the U.S. airports opened again, but not to expect that call for a while.
We found out the total scope of the terror back home only after getting to our hotel and turning on the TV, 24 hours after it all started.
Meanwhile, we had lots of time on our hands and found that the people of Gander were extremely friendly. They started calling us the "plane people." We enjoyed their hospitality, explored the town of Gander and ended up having a pretty good time.
Two days later, we got that call and were taken back to the Gander airport. Back on the plane, we were reunited with the passengers and found out what they had been doing for the past two days. What we found out was incredible.
Gander and all the surrounding communities (within about a 75 kilometer radius) had closed all high schools, meeting halls, lodges, and any other large gathering places. They converted all these facilities to mass lodging areas for all the stranded travelers. Some had cots set up, some had mats with sleeping bags and pillows set up.
All the high school students were required to volunteer their time to take care of the "guests."
All the high school students were required to volunteer their time to take care of the "guests." Our 218 passengers ended up in a town called Lewisporte, about 45 kilometers from Gander where they were put up in a high school. If any women wanted to be in a women - only facility, that was arranged. Families were kept together. All the elderly passengers were taken to private homes.
Remember that young pregnant lady? She was put up in a private home right across the street from a 24-hour Urgent Care facility. There was a dentist on call and both male and female nurses remained with the crowd for the duration.
Phone calls and e-mails to the U.S. and around the world were available to everyone once a day. During the day, passengers were offered "Excursion" trips. Some people went on boat cruises of the lakes and harbors. Some went for hikes in the local forests. Local bakeries stayed open to make fresh bread for the guests. Food was prepared by all the residents and brought to the schools. People were driven to restaurants of their choice and offered wonderful meals. Everyone was given tokens for local laundry mats to wash their clothes, since luggage was still on the aircraft. In other words, every single need was met for those stranded travelers. Passengers were crying while telling us these stories. Finally, when they were told that U.S. airports had reopened, they were delivered to the airport right on time and without a single passenger missing or late. The local Red Cross had all the information about the whereabouts of each and every passenger and knew which plane they needed to be on and when all the planes were leaving. They coordinated everything beautifully. It was absolutely incredible.
When passengers came on board, it was like they had been on a cruise. Everyone knew each other by name. They were swapping stories of their stay, impressing each other with who had the better time. Our flight back to Atlanta looked like a chartered party flight. The crew just stayed out of their way. It was mind-boggling. Passengers had totally bonded and were calling each other by their first names, exchanging phone numbers, addresses, and email addresses.
And then a very unusual thing happened. One of our passengers approached me and asked if he could make an announcement over the PA system. We never, ever allow that. But this time was different. I said "of course" and handed him the mike. He picked up the PA and reminded everyone about what they had just gone through in the last few days. He reminded them of the hospitality they had received at the hands of total strangers. He continued by saying that he would like to do something in return for the good folks of Lewisporte.
He said he was going to set up a Trust Fund under the name of DELTA 15. The purpose of the trust fund is to provide college scholarships for the high school students of Lewisporte. He asked for donations of any amount from his fellow travelers. When the paper with donations got back to us with the amounts, names, phone numbers and addresses, the total was for more than $14,000.
The trust fund is at more than $1.5 million and has assisted 134 students in college education.
The gentleman, a doctor from Virginia, promised to match the donations and to start the administrative work on the scholarship. He also said that he would forward this proposal to Delta Corporate and ask them to donate as well. As I write this account, the trust fund is at more than $1.5 million and has assisted 134 students in college education.
It gives me a little bit of hope to know that some people in a faraway place were kind to some strangers who literally dropped in on them. It reminds me how much good there is in the world.


Vào sáng ngày Th Ba, 11 Tháng Chín năm 2001, chúng tôi đã ri khi Frankfurt khong 5
 gi
đng h ri và đang bay qua Bc Đi Tây Dương.  Thình lình tm màn ngăn cách gia bung
 lái v
i khoang tàu cha hành khách vén mvà tôi được gi vào bung lái gp phi công trưởng ngay lp tc.  Va bước vào bung lái là tôi đ ý nhn thy ngay nét nghiêm trng ltrên khuôn mt mi người. Phi công trưởng đưa cho tôi mt bn in ra va nhn ttr s chính ca hãng Delta Airlines Atlanta viết vn vn câu: "Mi tuyến không lưu trên lc đa Hoa Kỳ đu
 ngăn c
m giao thông hàng không thương mi. Hãy đáp khn cp càng sm càng tt xung phi trường nào gn nht. Hãy thông báo đim đáp.

 "Không ai nói m
t li nào cho tôi biết điu này mang ý nghĩa gì. Chúng tôi biết đây là mt tình thế nghiêm trng và chúng tôi cn phi tìm đt lin đ đáp ngay. Phi công trưởng xác đnh sân bay gn nht là phi trường Gander, Newfoundland, cách 400 dm. Ông liên lc vi trm không lưu Canada đxin cho thay đi tuyến bay và được chp thun ngay mà không cn hi lý do.
 T
t nhiên sau đó chúng tôi đã hiu ra lý do ti sao h chp thun không do d.
 
Trong khi phi hành đoàn chu
n b cho máy bay h cánh, mt tin nhn đến t Atlanta báo cho chúng tôi biết có hot đng khng btrong khu vc New York. Vài phút sau tin cp nht cho biết có không tc.  Chúng tôi quyết đnh nói di vi hành khách trong khi chúng tôi vn còn trên không.
Chúng tôi nói vi h rng máy bay gp mt trc trc nh v cơ khí và cn phi h cánh ti sân bay gn nht Gander, New Foundland đ kim tra.   Chúng tôi ha s cung cp thêm thông tin sau khi h cánh Gander. Có nhiu hành khách phàn nàn, nhưng điu đó không có gì mi l!
 B
n mươi phút sau, chúng tôi h cánh xung Gander. Gi đa phương lúc by gi ti Gander
 là 12:30 PM t
c là 11:00 AM New York.
 
Khi chúng tôi đáp thì đã có kho
ng 20 máy bay khác trên mt đt đến t khp nơi trên thế gii và h cũng đã phi chn li đi vòng này trên đường đến Hoa Kỳ.  Sau khi chúng tôi đã đu trên phi đo chlnh mi, phi công trưởng thông báo như sau:
"Th
ưa quý v, chc quí v thc mc phi chăng tt c các máy bay xung quanh chúng ta có vn đ cơ khí tương t như chúng ta. Tht ra chúng ta đang đây là vì mt lý do  khác." Sau đó, ông tiếp tc gii thích thêm đôi chút cho chúng tôi biết v tình hình  ti Hoa Kỳ. Có nhng tiếng th hn h to lên và nhng tia nhìn hoài nghi thng tht. Phi công trưởng thông báo cho  hành khách biết rng gii hu trách ca phi trường Gander bo chúng tôi gi yên ti  ch.
 
B
y gi trách nhim và quyn quyết đnh v tình trng ca chúng tôi tùy thuc chính ph Canada và lnh ca h là không ai được ra khi máy bay. Và cũng không ai dưới đt được phép đến gn bt kỳ phi cơ nào. Ch có cnh sát sân bay c lâu lâu li đến dòm ngó chúng tôi mt lúc, xong đi qua các máy bay khác. Trong khong mt gi đng h kế tiếp, thêm nhiu máy bay h cánh và sau cùng Gander tiếp nhn tt c là 53 máy bay t khp nơi trên thế gii, 27 chiếc trong s đó là phi cơ hàng không thương mi ca M.
 
Trong khi đó, nh
ng mnh tin tc bt đu phát ra trên h thng âm thanh ca phi cơ. Ln đu tiên chúng tôi được biết các phi cơ b không tc đã đâm vào Trung Tâm Mu Dch Thế Gii New York và vào Lu Năm Góc trong vùng Washington DC.  Mi người c gng dùng đin thoi di đng ca h, nhưng không thkết ni vì h thng truyn sóng Canada khác. Mt s người gi thông qua được, nhưng ch có th vi tng đài Canada và h cho biết rng các làn sóng
 n
i kết vào đt M đã b chn hoc b nghet.   Khong vào bui ti trong ngày, tin tc cho  chúng tôi rng hai tòa cao c Trung Tâm Mu Dch Thế Gii đã sp đ và chiếc phi cơ th tư b không tc đã đâm xung đt.  By gi hành khách đu kit sc v thcht ln cm xúc, không k ni s hãi, nhưng tt c mi người đu bình tĩnh đáng kinh ngc.Chúng tôi ch cn nhìn ra
 ngoài c
a s thy 52 phi cơ b lc khác đnhn ra rng chúng tôi không phi là người duy nht trong tình trng khó khăn này.
 
Tr
ước đó. chúng tôi được thông báo rng h s cho phép hành khách ln lượt ra khi máy bay mi ln mt chiếc. Lúc 6 gi chiu, sân bay Gander nói vi chúng tôi rng phiên chúng tôi được phép ri phi cơ s là 11 gi sang hôm sau. Hành khách không hài lòng tí nào, nhưng h cũng buông xuôi chp nhn tin không vui này mà không phn đi n ào; hbt đu chun b sn sàng đ qua đêm trên máy bay.
 
Gander h
a vi chúng ta s chăm sóc y tế, nếu cn thiết, nước, và dch v v sinh. Và h đã gi li. May mn thay chúng tôi không có tình hung y tế nào phi lo lng. Chúng tôi có mt ph n tr mang thai 33 tun. Chúng tôi đã chăm sóc rt chu đáo cho thai ph đó. Đêm trôi qua hông gp biến c nào ngoi tr s xếp đt ch ng không được thoi  mái.
 
Kho
ng 10 gi 30 sáng ngày 12, mt đoàn xe buýt trường hc chy đến. Chúng tôi ra khi máy bay và được đưa đến nhà ga, nơi chúng tôi thông qua th tc nhp cnh và quan thuế,và sau đó phi ghi danh vi Hi Hng Thp T.  Sau đó chúng tôi (phi hành đoàn) được tách ra khi đám đông hành khách và được xe van đưa đến mt khách sn nh. Chúng tôi không biết hành khách ca chúng tôi được đưa đi đâu. Nhân viên ca Hi HTT cho chúng tôi biết rng th trn Gander có dân s 10.400 người và h đang có khong 10.500 hành khách phi chăm sóc t tt c các máy bay đã buc phi đáp xung Gander!  H bo chúng tôi hãy yên tâm ngh ngơi ti khách sn và h s liên lc khi các phi trường M m và hot đng tr li, nhưng chc cũng mt mt thi gian.
 
Ch
khi chúng tôi đến khách sn và bt TV lên, chúng tôi mi biết hết toàn din ca cuc tn công khng b quê nhà (nước M), 24 gi sau khi nó bt đu din ra.   Trong lúc đó, chúng tôi có rt nhiu thì gi rnh ri và nhn thy rng người dân Gander vô cùng thân thin. Hbt đu gi chúng tôi là "người máy bay." Chúng tôi hưởng nhn tính hiếu khách ca h, khám phá th trn Gander kết cuc đã tri qua mt khong thi gian khá tt đp.  Hai ngày sau, chúng tôi được gi và được đưa tr li sân bay. Trên máy bay, chúng tôi đoàn t vi các hành khách và   khám phá nhng gì h đã làm trong hai ngày qua. Nhng điu chúng tôi khám phá đó tht
 không th
tin được.
Gander và tt c các cng đng xung quanh (trong vòng bán kính 75km) đã đóng ca tt  c các trường trung hc, hi trường, nhà ngh, và bt kỳ nơi tp hp ln nào khác. H biến đi tt c các cơ s vt  cht đó thành ch trú ng chung cho tt c l khách l đường. Có ch thì tri chiếu, ch thì tri nm, ch thì tri túi ng và gi nm.   Tt c các hc sinh trung hc được kêu gi tình nguyn thì gi đ chăm sóc cho "khách." 218 hành khách ca phi cơ chúng tôi được đưa ti mt th trn có tên là Lewisporte, cách Gander khong 45 cây s, nơi đó h được trú ng trong mt trường trung hc. Hành khách ph n nào mun có khu ng riêng cũng được sp xếp theo ý mun. Các hành khách đi chung cgia đình cũng được gi li chung vi nhau.  Tt c các hành khách ln tui được đưa ti nhà riêng.
 
Các b
n còn nh người ph n tr mang thai ch? Bà y được đưa đến mt nhà riêng đi din bên kia đường vi mt cơ s chăm sóc khn cp 24 gi. Có mt nha sĩ được c sn nếu cn đến,
 các y tá nam và n
túc trc cnh đám đông trong sut thi gian tm trú.
 
Các cu
c gi đin thoi và e-mail cho Mvà thế gii được thiết lp sn đ tt c mi người có th dùng mi ngày mt ln. Vào ban ngày, hành khách được cung cp các chuyến "du ngon". Mt   s chn đi du ngon bng tàu thuyn trên các h và bến cng. Mt s chn đi băng đng trong các khu rng ca đa phương.  Các tim nướng bánh đa phương tiếp tc m ca đ làm bánh mì tươi cho khách hàng.  Thc ăn được các cư dân nu nướng nhà ri mang đến cho các trường hc.  Người nào thích dùng ba nhà hàng theo s la chn ca h cũng được đưa đi và được cung cp các ba ăn tuyt vi. Tt c mi người đu được cp phiếu đến các tim git đa phương đ git qun áo vì tt c hành lý vn còn gitrên máy bay.
 
Nói cách khác, m
i nhu cu thun nht ca l khách l đường cũng đu được đáp ng đy đ. Hành khách đã khóc khi k li vi chúng tôi nhng câu chuyn này.
 
Cu
i cùng, khi có tin tt c phi trường M đã m ca tr li, h được ch đến sân bay đúng gi và không thiếu mt hành khách nào. Hi HTT đa phương đã nm đy đ tt c các thông tin ca mi hành khách và đã đưa tr hành khách v li đúng chuyến bay. H phi hp tt cmi th mt cách tt đp. Tht đúng là hoàn toàn không th tin được.
 
 Khi hành khách đã trên tàu, nó gi
ng như h va mi đi mt chuyến du hành trên bin. Tt c mi người đu biết tên nhau.  H trao đi nhng câu chuyn ca h trong my ngày qua, khoe vi nhau xem người nào được đi x tt hơn
 
 Chuy
ến bay ca chúng tôi v đến Atlanta trông ging như  mt chuyến bay du ngon ăn chơi được thuê bao. Phi hành đoàn tránh ra đ h t do. Tht không th tưởng. Hành khách hoàn toàn hàn gn vi nhau và gi nhau bng tên mt cách thân mt, cùng nhau trao đi s đin thoi, đa ch, đa ch email.
 
Và sau đó là mt điu rt l thường xy ra. Mt trong nhng hành khách ca chúng tôi đến gn tôi và hi tôi rng ông ta có th dùng h thng âm thanh ca phi cơ đnói vài li được không. Chúng tôi không bao gi cho phép điu đó. Nhưng ln này thì khác. Tôi nói "tt nhiên" và đưa máy vi âm cho ông.  Ông nhc mi người v nhng gì h va tri nghim trong my ngày qua. Ông nhc nh h v lòng hiếu khách mà h đã nhn được t tay ca nhng con người hoàn toàn xa l. Ông tiếp tc nói rng ông mun làm mt điu gì đó đ đn đáp li cho nhng cư dân tt bng ca Lewisporte.  

Ông cho biết ông s thành lp mt Qutín thác dưới tên ca DELTA 15 (S hiu chuyến bay ca chúng tôi). Mc đích ca qutín thác là cung cp hc bng đi hc cho hc sinh trung hc ca Lewisporte. Ông kêu gi mi khách đng hành cùng chuyến bay đóng góp bt kỳ s tin bao nhiêu cũng được.  Khi chúng tôi đã gom góp đ hết các t giy ký ha có ghi s tin, tên h, s đin thoi và đa ch, tng s khon tài tr là trên $14.000!
 
Ng
ười đ xướng đó là mt bác sĩ Virginia, ông ha phn ông s đóng góp bng vi s tin đó và  s tiến hành th tc giy t lp hc bng. Ông cũng nói rng ông s chuyn đngh này đến Công Ty Hàng Không Delta và s yêu cu h cùng hiến tng.
 
 Khi tôi vi
ết bài này, qu tín thác đã lên hơn $1.5 triu và đã h tr 134 hc sinh theo hc đi hc.   Tôi ch mun chia s câu chuyn này bi vì bây gi chúng ta cn nhng câu chuyn đp như thế này. Nó mang li cho tôi mt chút hy vng khi biết rng người ta dù nơi xa xôi vn có th đi x ttế vi người l trôi dt ti. Nó nhc tôi thế gii này có bao nhiêu điu tt đp. Bt chp mi điu xu xa chúng ta thy đang din ra trong thế gii ngày nay, câu chuyn này khng đnh rng vn còn rt nhiu người tt và thánh thin trên thế gii và hs hin ra khi tình thế xu t đi.
 
Xin th
ượng đế ban phước cho Hoa Kỳ. Xin thượng đế ban phước cho người dân Canada...  và đc bit là xin thượng đế ban phước cho người dân Newfoundland."

No comments:

Post a Comment