Tuesday, June 22, 2010

Ác Khẩu & Quả Báo

Đức Phật thường hay giảng dạy rằng, "chúng sanh bình đẳng". Có nhiều người cho rằng con vật là con vật, người là người làm sao mà bình đẵng cho được. Nhưng thực chất câu nói của Đức Phật "chúng sanh bình đẳng" ở đây là mình phải nhìn vào tùy theo mỗi khía cạnh mà phân tích. Thí dụ như cũng có người nói giết một con thú tội nhẹ hơn con người. Thật chất thì giết ai cũng vậy, điều là tội và tội như nhau... (không tin thì cứ giết thử đi nha sau khi chết Diêm Vương xử thế nào thì nhớ về báo mộng cho biết, nhớ là phải năn nỉ Diêm Vương cho về vài phút báo mộng thôi, đừng xin ở lâu mất công quỷ sứ đi tìm mệt lắm ...) 


Một mạng con thú cũng như mạng con người. Và những con vật cũng như chúng ta đều có sinh mạng và muốn sống (còn người muốn chết thì là chuyện khác à nha ... như nhỏ tui hihihi...) mà theo ý tưởng mình kêu là "Thể".

Tất cả loài người cũng như loài vật đều có tánh thông suốt mà không chướng ngại thì Phật cho đây là "Tánh".

Chúng ta, loài người cũng như thú, v.v.. đều phải bị luật Vô Thường của tạo hoá mà Phật cho đây là "Tâm". Mọi thứ điều cho tâm sanh, nên có sanh, diệt, có vô minh, có luật quả chi phối.

Bỡi thế trong tất cả chúng ta, gieo nhân nào thì gặt nhân đó. Gieo tốt thì gặt tốt, gieo xấu thì gặp xấu, cũng bằng như mình trồng quả nào thì ra quả đó. Phật gọi đây là Nhân Quả bình đẳng.
Vì thết giết con gà, con vịt, con heo, bò, hay con người thì hầu hết cũng gần như nhau. Gần thôi nhưng điều là phạm vào luật nhân quả - tội.

Thí dụ: heo, gà, bò, vịt, chim, v.v.. thuộc vào súc sanh (thọ 1 trong 3 đường ác: Địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh) nên Nghiệp yếu hơn so với giết 1 Người. Tuy đồng 1 thể tánh nhưng nhnng con thú làm nhiều việc ác ở đời trư
c nên phải đọa vào súc sanh bị giết để trả "Quả". Còn con người để có được thân người thì phải giữ gìn 5 giới trong đó có giới “Không sát sinh”. Nay người giết gà, vịt, v.v. thì đã gieo nghiệp quả trong tương lai làm “gà, vịt” v.v.. để bị giết lại – 

Thú kiếp xưa đã từng như thế nên nay phải chịu bị giết và đã trả xong "Quả".
Thân Người do giữ tròn 5 giới mà có được nên nếu Người giết Người thì phải đọa Địa Ngục. Ta không giết người sao người lại giết ta? Đó là theo câu nói ông bà mình, "nước sông, không phạm nước giếng" khìkh phạm là có chuyện nhớn ấy nha ...

Còn nhưng loài thú như kiến, ruồi, vi trùng, vi khuẩn vì vòng đời “ngắn” nên chúng đều chết đi và sanh ra liên tục kh
ông dừng nghỉ. Khi ta giết chúng dù trăm, nghìn vạn con thì khi ta tạo Nghiệp ác quá nặng cũng phải trả Quả cũng sẽ làm vi khuẩn, vi trùng chịu đun sôi chết đi, sống lại trăm ngàn lần như thế. 

Đó chính là "Nhân Quả" công bằng của luật Trời. Muốn tránh sự xấu thì nên giữ gìn giới, tu tập những điều thiện để tránh nghiệp ác không phải đọa vào tam đồ khổ (địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh).

Đó là nói phần quả của con người và thú, giờ nói về phầu báu. Những con thú cũng như chúng ta, thì đời vô thỉ nào vì chút phước lành có ở thời quá khứ, sau khi đoạ vào nghiệp quả mà biết niệm Phật, làm lành thì chúng cũng có thể thành Phật. Và chúng ta là người như vì một chút gì đó làm sai thì cũng đoạ vào tam đồ khổ bỡi vậy chúng sanh bình đẳng như nhau. Sơ xẫy con người cũng có thể rớt cái "đụi" xuống mấy tầng đau khổ mà không trồi lên được... Còn những con vật sau khi hiểu rõ cái nghiệp quả của mình và dù ở trong kiếp thú, như Phật có nói, "nếu nghe danh hiệu Ngài mà niệm" thì chúng cũng có thể thành người hoặc tu thành Phật mà không phải lên làm người. Thành ra trong mọi cứu cánh đều có sự giải cho chúng ta và chúng sanh. Không hơn, không kém. Mọi thứ đều có qui luật của tạo Hoá.



Tất cả chúng ta và chúng sanh trong lục đạo luân hồi đều bình đẳng có nghĩa chúng sinh đều phải chịu tác động của luật Nhân quả, nghiệp duyên của từng người và chúng sanh. Bỡi thế mới có câu "Vạn pháp do duyên sinh và tùy duyên diệt." Do mình mà ra hết. Cũng như câu truyện dưới đây để thấy rằng mọi "chúng sanh bình đẳng" như nhau.

Ác Khẩu và Quả Báo

Ngày xưa trong thành Xá Vệ có một người nhà rất giàu, tên gọi là Sư Chất, đã hơn 40 tuổi rồi mà chưa có con. Hai vợ chồng rất lo lắng, đến nhà Bà La Môn xin bốc một quẻ bói xem sau này có sinh được đứa con trai hay con gái nào không? Nhưng họ vô cùng thất vọng nghe thầy bói trả lời rằng suốt đời họ sẽ không có con. Sư Chất nghe thếkhông chịu tin, lại đi tìm một ông thầy tướng số khác, cao tay ấn hơn, nhiều kinh nghiệm hơn xin bốc quẻ. Lạ thay, vị thầy tướng này vốn được mọi người tôn kính và khen ngợi là bói linh như thần, lại cũng làm cho Sư Chất thất vọng.

Sư Chất đi về mà lòng phiền muộn, bỗng sực nhớ đến bậc đại thánh Thích Ca Mâu Ni, tự nghĩ:


Đức Phật là giáo chủ của trời và người, là bậc Nhất thiết trí, không có gì là Ngài không biết, không có gì là Ngài không hiểu, tại sao ta lại không đến gặp Ngài xin chỉ giáo?

Nghĩ đến đây ông bèn nhắm hướng Kỳ Viên tinh xá mà đi. Cung kính đảnh lễ Đức Phật xong, ông chắp tay bạch : Bạch Đức Thế Tôn đại bi, xin Ngài thương xót chúng sinh ngu si mà chỉ giáo: con có chút ưu tư, năm nay đã hơn 40 mà chưa có đứa con trai nối dõi, đó là do nhân duyên gì, cúi xin Đức Phật khai thị.
Đức Phật trả lời:
Không lâu nữa ông sẽ có một đứa con trai, vừa có phúc lại vừa có đức, chỉ cóđiều là khi nó vừa lớn nó sẽ xin xuất gia.

Nghe tin này Sư Chất rất đỗi vui mừng, thành tâm đảnh lễ chân Phật, rồi thỉnh cầu: 
Cầu xin Thế Tôn và chư tăng cho phép chúng con được cúng dường vào trưa mai,để chúng con được kết thêm thiện duyên và trồng chủng tử vào ruộng phước của Như Lai. Đức Phật nhận lời rồi, Sư Chất hoan hỹ quay về chuẫn bị trai đàng. Hôm sau ông dẫn gia đình và gia nhân tiớ cúng dường món ăn thức uống ngon lành và đẹp mắt. 
Đức Phật nhận cúng dường xong, thuyết một thời pháp rồi dẫn đầu tăng chúng quay về tinh xá. Đi được nửa đường, Đức Phật và tăng chúng ngồi dưới một gốc cây bên bờ sông nghỉ ngơi. Bỗng từ trên cây, một con khỉ nhẩy xuống xin mượn bình bát của Đức Phật. Nó ôm bình bát chạy đi thật xa rồi quay về, trong bình bát chứa đầy mật ngọt. Nó dùng hai tay kính cẩn dâng bình bát lên Đức Phật, Ngài nhận lấy và chia cho chư tăng dùng để con khỉ được nhiều phúc đức. Con khỉ thấy thế mừng rỡ nhẩy nhótKhông lâu sau nó đến ngày tận số, đầu thai làm người, sinh vào nhà của Sư Chất. Lúc nó sinh ra, trong nhà phàm có vật dụng gì có thể chứa đựng thức ăn, thì vật dụng ấy bỗng đầy ắp mật và đường. Vợ chồng Sư Chất thấy điều quái dị, bèn do nhân duyên này đặt tên con là Mật Thắng.

Thời gian vùn vụt trôi mau như tên bắn, hơn mười năm trôi qua như trong nháy mắt, Mật Thắng nay đã lớn khôn. Chú bé chán ngán chuyện thế tục, xin phép cha mẹ cho mình được xuất gia, cha mẹ hết sức vui mừng mà trả lời:

- Lúc con chưa ra đời, Đức Phật đã biết sẽ có ngày hôm nay. Bây giờ con muốn xuất gia, cha mẹ rất hoan hỉ. Không bao giờ cha mẹ ngăn chận con một cách vô lý.

Được cha mẹ hoan hỉ cho phép rồi, Mật Thắng đến Kỳ Viên tinh xá xin xuất gia với Đức Phật. Nhờ có tiền duyên, Mật Thắng chứng quả rất mau.

Một hôm, thầy đang trên đường đi độ hóa với các bạn đồng tu, cảm thấy vừa nóng vừa khát lạ thường, ai nấy đều ao ước có một cái gì uống. Tỳ kheo Mật Thắng bèn cầm bát tung lên trời rồi sau đó dùng hai tay tiếp lấy bát trở về. Bấy giờ trong bát đựng đầy mật ngọt, Mật Thắng bèn chia cho chúng tăng giải khát.

Về tới tinh xá, một vị tỳ kheo đi tìm Đức Phật xin thỉnh giáo:

- Trong quá khứ tỳ kheo Mật Thắng đã tu được phúc đức gì mà bây giờ bất cứ lúc nào, ở đâu cũng có thể có đường và mật?

Đức Phật trả lời:

- Các ông có nhớ có một lần lâu lắm rồi, có một con khỉ đem mật ngọt đến cúng dường Như Lai và chúng tăng không? Nhờ bố thí với thiện tâm, chết rồi nó được sinh ra làm người và nhờ nó chân thành cúng mật ngọt cho Phật nên kiếp này nó có thể được mật bất cứ lúc nào và ở đâu.

Đức Phật nói xong, vị tỳ kheo nọ hỏi tiếp:

- Bạch Thế Tôn! Thế thì tiền kiếp Mật Thắng do nhân duyên gì mà bị đọa xuống làm khỉ?

Lúc ấy xung quanh Đức Phật có rất nhiều đệ tử vân tập, Ngài nhìn họ một lúc rồiđáp:

- Thầy ấy bị đọa xuống làm khỉ là do một nhân duyên xẩy ra cách đây 500 kiếp trước, thời Ca Diếp Như Lai còn tại thế. Lúc đó có một vị tỳ kheo trẻ tuổi, tình cờ thấy một vị tỳ kheo khác đang băng qua một con suối nhỏ, vị trẻ tuổi bèn cười chế nhạo, bảo là dáng điệu của vị tỳ kheo kia giống hệt như con khỉ.Vị tỳ kheo trẻ tuổi đã phạm tội ác khẩu nên bị đọa xuống làm khỉ, nhưng sau đó thầy ấy biết lỗi lầm của mình, đến xin sám hối với vị tỳ kheo mà mình đã chế nhạo. Nhờ thắng duyên ấy mà kiếp này mới được gặp Phật và được Phật độ, chứng quả A La Hán một cách mau chóng.

Nghe đức Phật giảng xong, các vị tỳ kheo đều nhận ra rằng một câu nói ác cũng có thể chiêu cảm nghiệp khổ, vì thế không còn ai dám ác khẩu, ngay cả đến một câu nói đùa cũng không dám nói.

Bởi vì nhân quả không nhường bất cứ một người nào.


No comments:

Post a Comment